sTôi hết dạ chiều chuộng ông mỗi khi ông có nhu cầu “giải trí”, thế mà không ngờ sau mấy tháng “no xôi chán chè”, ông khách sộp, người yêu ga lăng của tôi biến mất dạng… Ngày chưa đủ lớn tôi cứ thắc mắc không biết cái nơi gọi là thị thành đó có cái gì đặc biệt mà khiến trai gái làng tôi cứ đến độ 18, 20 đẹp nhất của đời người lại khăn gói rời quê, nô nức tới mức không cần nghĩ tới ngày về khi đặt chân lên mảnh đất phồn hoa, đô thị xa lạ đó. Sản phẩm Dương vật giả cho quý cô https://shopkiss.vn/duong-vat-gia/ Thế rồi giờ tới lượt tôi, 18 tuổi rớt ước vọng trường Trung cấp Du lịch, nghĩ có học để thi lần nữa thì cũng chỉ tốn cơm, tốn tiền tài bố mẹ nên tôi quyết định xin phép cha mẹ cho tôi ra phố kiếm việc tự sống, không làm phiền cha mẹ thêm nữa. Biết đâu trời thương cho khấm khá lại có tiền phụ cha mẹ nuôi cậu em trai học hành sáng ý nên người thì còn gì bằng. cha mẹ không ngăn, chỉ căn dặn tôi cẩn thận ở nơi là nước, lạ cái, biết giữ mình để cha mẹ yên tâm lo cho cậu út, rồi thỉnh thoảng có điều kiện thì về thăm quê cho bác mẹ, cho em trai đỡ nhớ. Tư trang chẳng có gì nhiều, tiền bạc lại càng khiêm tốn khi bác mẹ phải bán non bầy gà choai và lứa lớn đang vỗ béo để cho tôi có khoản dắt lưng những ngày tìm việc. Nhờ hai chị thuê trọ cùng phòng mà tôi đã có thu nhập tàm tạm trong quán karaoke trên phố. Tôi biết mình được ông chủ ưu ái khi dành cho tôi suất phục vụ khách quen của ông, họ toàn là những nam thanh nữ tú, chịu chơi, chịu chi nên ngoài lương hàng tháng tôi còn tích cóp được một số vốn kha khá từ tiền boa của khách, khi tôi được họ khen tươi trẻ, xinh đẹp thuần khiết đúng nghĩa hoa đồng nội. Chỉ cần làm ông chủ chấp thuận, khách của ông chủ được phục vụ chu đáo khiến họ thoải mái là có lương, có thưởng, có boa. Vậy là tôi hiểu tại sao không chỉ trai, gái quê tôi mà nhiều, rất nhiều thanh niên mới lớn, sức dài vai rộng đều nhắm đến thị thành mà thẳng tiến để thực hành ước mong đổi đời của mình. Rồi một hôm tôi vào ca tối, đang bận rộn vì đông khách đến mua dương vât giả thì ông chủ gọi tôi lên có việc cần. lo âu, tưởng trong khi làm việc có điều gì vô ý khiến chủ không chấp thuận, ai ngờ ông chủ tốt bụng lởi xởi giới thiệu để tôi được làm quen với một người đàn ông trung tuổi, dáng vẻ bệ vệ, thời trang trải qua. Với giọng nói ngọt ngào lên bổng, xuống trầm vị khách thân tình rằng chỉ cần làm ông vui thì ông không tiếc tiền thưởng cho tôi… Gì chứ chuyện làm sao phục vụ để khách ưng ý tôi cũng đã có thâm niên ngót 2 năm nay rồi, nên tôi hoàn toàn tự tín mỗi khi được tiếp người đàn ông hào hoa boa tiền không cần tính liệu đó. Sau một thời kì ngắn làm “tay vịn” độc quyền của vị khách giàu, tôi đã sắm được cho mình những bố cánh hợp mốt cùng son phấn, nước hoa quyến rũ mỗi lần bên ông. Rồi cái gì đến phải đến khi ông nhỏ nhẹ rót mật vào tai tôi những lời hứa hẹn có cánh rằng ông sẽ cho tôi một cuộc sống đủ đầy, sung sướng nếu tôi chung thủy cùng ông như một nhân tình nhỏ. Tôi hết dạ chiều chuộng ông mỗi khi ông có nhu cầu “giải trí”, vậy mà không ngờ sau mấy tháng “no xôi chán chè”, ông khách sộp, bồ ga lăng của tôi biến mất dạng… chẳng thể nán lại tỉnh thành để đợi một cách vô vọng ông khách kia thực hành lời hứa, vì cái bầu trong bụng tôi, quả đắng mà tôi thu được từ tình già đang ngày càng phát triển. về quê là con đường tuyển lựa của tôi, nhưng phải làm sao khi gặp lại bố, mẹ mình đây?